“Mẹ tôi cho rằng mặc sexy chẳng nói lên được điều gì, còn hơn mặc
đàng hoàng, kín đáo mà làm việc mờ ám, xấu xa. Mẹ không bao giờ đánh giá ai qua
bề ngoài cả”, giải vàng Siêu mẫu phía Nam 2005 tâm sự.
Nếu đã nhìn thấy Huỳnh Phạm Ngọc qua các bức ảnh chụp thời
trang, nhiều người sẽ đồng ý với nhận xét: “Cô ấy gợi cảm quá!”.
Nét gợi cảm ấy không được “diễn” bằng đôi mắt sắc lạnh hay đôi
môi bốc lửa như các người mẫu khác. Nó toát ra từ bên trong, ẩn dưới một khuôn
mặt rất trong trẻo với những đường nét mềm mại. Điều đó khiến những người chưa
gặp cô gái này mang một cảm giác: Ngọc ắt hẳn là một cô gái sắc sảo và mạnh mẽ
trong cách giao tiếp.
Ấy vậy mà chỉ vài phút đầu nói chuyện với Ngọc, đã thấy cô lộ rõ
một vẻ trẻ con. Thậm chí cái điệu đà cũng trẻ con, không phải nét điệu đà của
một cô người mẫu, mặc dù khi ấy Ngọc đang “make-up” rất sexy và già dặn vì cô
vừa mới xong một buổi chụp hình. Trong giọng nói cũng trẻ con, chứa đầy sự tươi
tắn, Ngọc hào hứng nói về con đường trở thành người mẫu của mình nhưng vẫn không
giấu được niềm xúc động khi nhắc tới gia đình, đến mẹ.
Sau một đêm trở thành siêu
mẫu
Ngọc tự nhận mình đã biết điệu từ khi còn bé tí. Cô lập tức đưa
ra một ví dụ chứng minh: “Từ khi 5 tuổi, em đã đòi mẹ may áo hở vai để mặc rồi
đấy!”. Như vậy cũng dễ hiểu khi cô bé Ngọc “điệu” luôn sáng bừng mắt mỗi khi xem
một tạp chí thời trang hoặc chương trình thời trang trên TV.
Càng lớn, Ngọc càng bị cuốn hút bởi thế giới người mẫu với ánh
sáng lung linh và quần áo lộng lẫy. Ngọc bắt đầu nuôi ước mơ trở thành người mẫu
danh giá như Anh Thư và Xuân Lan. Mơ ước là phấn đấu. Khi học lớp 11, cô gái
luôn dẫn đầu trong các hoạt động văn hóa văn nghệ của trường lớp này đã xin phép
mẹ đi học khóa đào tạo người mẫu của công ty P.L. để thỏa lòng yêu thích.
Ngọc đến học ở Công ty người mẫu P.L. vào tháng 9/2005. Chỉ một
tháng sau đó, Ngọc bước chân vào cuộc thi Siêu mẫu Việt Nam. Một người yêu thích
nghề người mẫu một cách cháy bỏng như Ngọc, dù có e thẹn hay ngại ngùng đến đâu
chăng nữa cũng khó cưỡng lại một cuộc thi hấp dẫn như thế!
“Lúc đầu, khi được anh Phúc (người đào tạo Ngọc tại Công ty
P.L.) động viên đi thi, tôi cũng thấy sao sao đó (cười tươi) chứ chưa đồng ý
ngay. Nhưng rồi tôi nghĩ, tại sao mình lại không thử, xem như thi chơi, có mất
gì đâu”.
“Bắt đầu vòng thi thứ nhất, tôi nhìn thấy nhiều thí sinh khác đã
là người mẫu rồi nên họ rất chuyên nghiệp, hơn hẳn mình. Tôi hơi run nhưng vì
xác định là thi chơi nên cố gắng hết mình!”. Chính vì thế, Ngọc đã diễn rất
thoải mái và tự nhiên. Có lẽ không bị áp lực phải thể hiện sự chuyên nghiệp như
các thí sinh khác nên Ngọc đã chinh phục được ban giám khảo bằng sự hồn nhiên
của mình.
Sau khi đăng quang với giải vàng Siêu mẫu khu vực phía Nam, Ngọc
mất ngủ cả đêm vì niềm vui lớn đến với cô quá bất ngờ. Ngọc nhớ lại giây phút
tuyệt vời ấy: “Ngày hôm đó, tôi còn tự hỏi không biết mình có thật sự xứng đáng
không nhỉ. Tôi thấy rất bất ngờ với danh hiệu được trao vì mọi thứ thật sự mới
mẻ quá. Ngày hôm qua tôi chẳng là ai, vậy mà sau một đêm, tôi đã thành siêu
mẫu!”.
Mẹ, người chị vĩ đại thầm lặng sau
lưng tôi
Gia đình Ngọc có hai chị em, Ngọc là chị cả. Khi em trai vừa
chào đời, bố mẹ Ngọc chia tay nhau. Ngọc còn quá bé để hiểu hết nỗi khổ của mẹ
và những chuyện người lớn. Thế nhưng, cô thấy rõ sự vất vả, cực nhọc của mẹ khi
phải nuôi nấng hai chị em chỉ với một tiệm may nho nhỏ trong xóm lao động
nghèo.
Ngọc vẫn nhớ như in hình ảnh những đêm mẹ cô thắp đèn may đồ cho
khách đến tận nửa đêm. Thế nhưng lúc ấy cô vẫn còn quá vô tư và chưa có ý nghĩ:
“Giá như mình có thể thay đổi được gia đình, thay đổi được cuộc sống khó nhọc
này!” bởi với Ngọc, không gia đình nào hạnh phúc như gia đình cô. Đó là nơi
những người thân yêu chia sẻ với nhau mọi điều. Nơi đó, cô có cảm giác mẹ giống
như người chị lớn, lúc nào cũng sẵn sàng nghe những câu chuyện riêng tư nhất của
mình.
Ngọc tự hào vì có một người mẹ thương con hơn bất cứ bà mẹ nào
khác, một người mẹ chưa từng để các con ở nhà một mình vào buổi tối. Khi Ngọc
trở thành người mẫu chuyên nghiệp cũng là lúc gia đình đã thoát khỏi nỗi lo kinh
tế.
Mẹ – con và những giải thưởng quan
trọng
Lúc Ngọc thông báo cho mẹ biết cô đã đăng ký tham gia cuộc thi
Siêu mẫu, mẹ hơi bất ngờ và hỏi lại: “Thật không?”. Ngọc biết mẹ bao giờ cũng
ủng hộ con gái cưng. Thế mà đến lúc vào chung kết khu vực phía Nam Ngọc không
muốn mẹ đi xem. Cô lo mình sẽ không được tự nhiên nếu biết mẹ ngồi ở hàng ghế
khán giả.
Ngồi ở nhà xem tivi, thấy con gái mình được trao giải vàng, mẹ
Ngọc vẫn không tin đó là sự thật. Quá vui mừng và ngỡ ngàng, bà gọi điện cho
Ngọc: “Thật không con? Vậy là con đoạt giải cao nhất hả?”. Ngọc vui sướng: “Dạ,
con đó mẹ!”.
Đến đêm thi chung kết, mẹ Ngọc nhất định đòi đi xem để cổ vũ con
gái. Một lần nữa, Ngọc vẫn chỉ muốn mẹ ở nhà xem TV. Tuy có vé mời, nhưng cô
không đưa cho mẹ mà gửi bạn. Ngọc yên tâm đi thi và vẫn nghĩ rằng mẹ đang cổ vũ
từ xa. Người mẹ giấu con, nhờ bạn Ngọc mua vé đến xem. Đến màn thi thứ tư, Ngọc
mới biết mẹ đang ngồi ở dưới.
Ngọc kể lại: “Khi phần trao giải kết thúc, tôi đi vào cánh gà và
thấy mẹ đứng đợi sẵn ở đó với cuốn Kinh Thánh trong tay. Mẹ nói với tôi: Từ đầu
cuộc thi tới giờ, lúc nào mẹ cũng cầu xin chúa phù hộ cho con!”. “Mặc dù hôm ấy
tôi chỉ được trao giải bạc nhưng hạnh phúc và xúc động vô cùng vì tôi có mẹ, một
thiên thần hộ mệnh luôn theo sát mình”.
Mẹ Ngọc luôn tiếp thêm sức mạnh tinh thần để cô theo nghề. Bà
không hề lo ngại con gái mình dễ dàng hư hỏng khi làm việc trong môi trường phức
tạp này. Với mẹ Ngọc, “chỉ có mình xấu chứ không có nghề nào xấu hết”. Ngay cả
khi mọi người luôn bàn tán nhiều điều không hay về chuyện Ngọc hay mặc trang
phục sexy, mẹ cô cũng bỏ ngoài tai vì bà hoàn toàn tin tưởng con gái
đàng hoàng, kín đáo mà làm việc mờ ám, xấu xa. Mẹ không bao giờ đánh giá ai qua
bề ngoài cả”, giải vàng Siêu mẫu phía Nam 2005 tâm sự.
Nếu đã nhìn thấy Huỳnh Phạm Ngọc qua các bức ảnh chụp thời
trang, nhiều người sẽ đồng ý với nhận xét: “Cô ấy gợi cảm quá!”.
Nét gợi cảm ấy không được “diễn” bằng đôi mắt sắc lạnh hay đôi
môi bốc lửa như các người mẫu khác. Nó toát ra từ bên trong, ẩn dưới một khuôn
mặt rất trong trẻo với những đường nét mềm mại. Điều đó khiến những người chưa
gặp cô gái này mang một cảm giác: Ngọc ắt hẳn là một cô gái sắc sảo và mạnh mẽ
trong cách giao tiếp.
| Người mẫu Huỳnh Phạm Ngọc. Ảnh: Phạm Hoài Nam. |
một vẻ trẻ con. Thậm chí cái điệu đà cũng trẻ con, không phải nét điệu đà của
một cô người mẫu, mặc dù khi ấy Ngọc đang “make-up” rất sexy và già dặn vì cô
vừa mới xong một buổi chụp hình. Trong giọng nói cũng trẻ con, chứa đầy sự tươi
tắn, Ngọc hào hứng nói về con đường trở thành người mẫu của mình nhưng vẫn không
giấu được niềm xúc động khi nhắc tới gia đình, đến mẹ.
Sau một đêm trở thành siêu
mẫu
Ngọc tự nhận mình đã biết điệu từ khi còn bé tí. Cô lập tức đưa
ra một ví dụ chứng minh: “Từ khi 5 tuổi, em đã đòi mẹ may áo hở vai để mặc rồi
đấy!”. Như vậy cũng dễ hiểu khi cô bé Ngọc “điệu” luôn sáng bừng mắt mỗi khi xem
một tạp chí thời trang hoặc chương trình thời trang trên TV.
Càng lớn, Ngọc càng bị cuốn hút bởi thế giới người mẫu với ánh
sáng lung linh và quần áo lộng lẫy. Ngọc bắt đầu nuôi ước mơ trở thành người mẫu
danh giá như Anh Thư và Xuân Lan. Mơ ước là phấn đấu. Khi học lớp 11, cô gái
luôn dẫn đầu trong các hoạt động văn hóa văn nghệ của trường lớp này đã xin phép
mẹ đi học khóa đào tạo người mẫu của công ty P.L. để thỏa lòng yêu thích.
Ngọc đến học ở Công ty người mẫu P.L. vào tháng 9/2005. Chỉ một
tháng sau đó, Ngọc bước chân vào cuộc thi Siêu mẫu Việt Nam. Một người yêu thích
nghề người mẫu một cách cháy bỏng như Ngọc, dù có e thẹn hay ngại ngùng đến đâu
chăng nữa cũng khó cưỡng lại một cuộc thi hấp dẫn như thế!
“Lúc đầu, khi được anh Phúc (người đào tạo Ngọc tại Công ty
P.L.) động viên đi thi, tôi cũng thấy sao sao đó (cười tươi) chứ chưa đồng ý
ngay. Nhưng rồi tôi nghĩ, tại sao mình lại không thử, xem như thi chơi, có mất
gì đâu”.
“Bắt đầu vòng thi thứ nhất, tôi nhìn thấy nhiều thí sinh khác đã
là người mẫu rồi nên họ rất chuyên nghiệp, hơn hẳn mình. Tôi hơi run nhưng vì
xác định là thi chơi nên cố gắng hết mình!”. Chính vì thế, Ngọc đã diễn rất
thoải mái và tự nhiên. Có lẽ không bị áp lực phải thể hiện sự chuyên nghiệp như
các thí sinh khác nên Ngọc đã chinh phục được ban giám khảo bằng sự hồn nhiên
của mình.
Sau khi đăng quang với giải vàng Siêu mẫu khu vực phía Nam, Ngọc
mất ngủ cả đêm vì niềm vui lớn đến với cô quá bất ngờ. Ngọc nhớ lại giây phút
tuyệt vời ấy: “Ngày hôm đó, tôi còn tự hỏi không biết mình có thật sự xứng đáng
không nhỉ. Tôi thấy rất bất ngờ với danh hiệu được trao vì mọi thứ thật sự mới
mẻ quá. Ngày hôm qua tôi chẳng là ai, vậy mà sau một đêm, tôi đã thành siêu
mẫu!”.
| Ảnh: huynhphamngoc. |
lưng tôi
Gia đình Ngọc có hai chị em, Ngọc là chị cả. Khi em trai vừa
chào đời, bố mẹ Ngọc chia tay nhau. Ngọc còn quá bé để hiểu hết nỗi khổ của mẹ
và những chuyện người lớn. Thế nhưng, cô thấy rõ sự vất vả, cực nhọc của mẹ khi
phải nuôi nấng hai chị em chỉ với một tiệm may nho nhỏ trong xóm lao động
nghèo.
Ngọc vẫn nhớ như in hình ảnh những đêm mẹ cô thắp đèn may đồ cho
khách đến tận nửa đêm. Thế nhưng lúc ấy cô vẫn còn quá vô tư và chưa có ý nghĩ:
“Giá như mình có thể thay đổi được gia đình, thay đổi được cuộc sống khó nhọc
này!” bởi với Ngọc, không gia đình nào hạnh phúc như gia đình cô. Đó là nơi
những người thân yêu chia sẻ với nhau mọi điều. Nơi đó, cô có cảm giác mẹ giống
như người chị lớn, lúc nào cũng sẵn sàng nghe những câu chuyện riêng tư nhất của
mình.
Ngọc tự hào vì có một người mẹ thương con hơn bất cứ bà mẹ nào
khác, một người mẹ chưa từng để các con ở nhà một mình vào buổi tối. Khi Ngọc
trở thành người mẫu chuyên nghiệp cũng là lúc gia đình đã thoát khỏi nỗi lo kinh
tế.
Mẹ – con và những giải thưởng quan
trọng
Lúc Ngọc thông báo cho mẹ biết cô đã đăng ký tham gia cuộc thi
Siêu mẫu, mẹ hơi bất ngờ và hỏi lại: “Thật không?”. Ngọc biết mẹ bao giờ cũng
ủng hộ con gái cưng. Thế mà đến lúc vào chung kết khu vực phía Nam Ngọc không
muốn mẹ đi xem. Cô lo mình sẽ không được tự nhiên nếu biết mẹ ngồi ở hàng ghế
khán giả.
Ngồi ở nhà xem tivi, thấy con gái mình được trao giải vàng, mẹ
Ngọc vẫn không tin đó là sự thật. Quá vui mừng và ngỡ ngàng, bà gọi điện cho
Ngọc: “Thật không con? Vậy là con đoạt giải cao nhất hả?”. Ngọc vui sướng: “Dạ,
con đó mẹ!”.
Đến đêm thi chung kết, mẹ Ngọc nhất định đòi đi xem để cổ vũ con
gái. Một lần nữa, Ngọc vẫn chỉ muốn mẹ ở nhà xem TV. Tuy có vé mời, nhưng cô
không đưa cho mẹ mà gửi bạn. Ngọc yên tâm đi thi và vẫn nghĩ rằng mẹ đang cổ vũ
từ xa. Người mẹ giấu con, nhờ bạn Ngọc mua vé đến xem. Đến màn thi thứ tư, Ngọc
mới biết mẹ đang ngồi ở dưới.
Ngọc kể lại: “Khi phần trao giải kết thúc, tôi đi vào cánh gà và
thấy mẹ đứng đợi sẵn ở đó với cuốn Kinh Thánh trong tay. Mẹ nói với tôi: Từ đầu
cuộc thi tới giờ, lúc nào mẹ cũng cầu xin chúa phù hộ cho con!”. “Mặc dù hôm ấy
tôi chỉ được trao giải bạc nhưng hạnh phúc và xúc động vô cùng vì tôi có mẹ, một
thiên thần hộ mệnh luôn theo sát mình”.
Mẹ Ngọc luôn tiếp thêm sức mạnh tinh thần để cô theo nghề. Bà
không hề lo ngại con gái mình dễ dàng hư hỏng khi làm việc trong môi trường phức
tạp này. Với mẹ Ngọc, “chỉ có mình xấu chứ không có nghề nào xấu hết”. Ngay cả
khi mọi người luôn bàn tán nhiều điều không hay về chuyện Ngọc hay mặc trang
phục sexy, mẹ cô cũng bỏ ngoài tai vì bà hoàn toàn tin tưởng con gái
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét